Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

nhận thấy một cái j` đó thật buồn trong ngày này.
thảo bay,như một điều j` đó đã dc dự đoán từ trc.cũng giống như ghuy bay,k buồn nhiều,chỉ thấy trống vắng tại những vị trí nhất định trong con tim.có lẽ,theo một hướng suy nghĩ nhất định nào đó,sử dụng những từ ngữ như thế có vẻ như hơi quá,nhưng thực chất nó là như thế.ghuy ih trc và h` đến thảo đi,2 ng k những đặc biệt với tao nên những gam màu riêng biệt trong của sống của bản thân tôi.ghuy vui vẻ luôn cố tạo ra những tiếng cười xung quanh mình,bên cạnh nó luôn thấy vui một cách lặng,lắm khi cảm thấy những nỗi buồn k nói ra xung quanh thằng bạn hay cười của mình.thảo có lẽ là một nhỏ bạn rất ấn tượng với mình,có lẽ sẽ rất lâu mới có thể gặp một ng có tính cách giống thảo,những từ có thể dành cho thảo chắc sẽ là nụ cười,sâu lắng và mạnh mẽ nhưng luôn khiến ng ta muốn bảo vệ.có lẽ giống như cái định nghĩa nhỏ lẻ về điều quý giá,khi con ng` ta sắp đánh mất đi ng ta mới chịu nhìn lại,và coi điều đó,như một phút giây,khát khao,muôn dc nắm giữ lại,và h` cũng như thế,nhìn lại,viết lại,cảm tưởng và suy nghĩ lại,về cô bạn đã đế lại một dấu ấn,có lẽ là sau sắc trong trái tim mình.
"There are many people will come in and come out of your life but only true friends can leave their footprints on your heart.".
ngồi và lật lại những tấm hình trong cái cd nhỏ hồi lớp 9,hình ảnh nhỏ bạn thân quen lại cứ hiện về,trc biết đển thảo là có lẽ biết đến một cô bé hay cười,nét hồn nhiên tạo nên một cô bản tổ trưởng đáng yêu hồi đó,thông minh hồn nhiên và một chút j` đó đặc biệt,tạo nên một cô bé màh ai cũng muốn thấy nụ cười của cô bạn đó,và rồi khi nhận dc cái cuộc nói chuyện qua hồi lớp 9 thật sự đã có cái cảm giác nào đó,dành cho nhỏ bạn đó,và đến rất lâu sau mới hiểu dc,đó là một cái j` đó thật mạnh mẽ nhưng lại rất muốn bảo vệ và che chở.có lẽ mình,theo một từ ngữ nào đó,có vẻ quá quan trọng hóa việc đó,nhưng thật sự,bản thân rất vui,khi nhận dc cuộc nói chuyện đó,và rồi thì 4 năm cấp 2 cũng qua đi,ai cũng có cho mình những hướng đi riêng,mỗi ng mỗi ngả,nhựng tin lần gặp thảo dừng lại tại những chuyến xe bus cắt nhau bất chợt,những lần tình cờ gặp nhau với những lời chào có một chút j` gượng gạo từ bên mình,những vẫn là nụ cười làm ng ta mát lòng đến thế.có lẽ lên cấp 3,biết thảo nhiều hơn một chút,hiểu thảo nhiều hơn một chút,qua những lần nói chuyện,hiểu rằng đằng sau nụ cười đó vẫn còn biết bao nỗi buồn đọng lại,một cái j` đó thật sâu lắng,buồn,đằng sau những nụ cười luôn muốn tao ra cảm giác thoải mái cho những ng` xung quanh mình.cũng giống như sự chán nản về ngày họp với với những suy nghĩ kiểu như mong đợi sự là ngày mọi ng` nói cho nhau về những j` đã qua trong một năm,những buổi tâm sự để cho nhau thấy tình bạn vẫn còn dư đầy,thế những vẫn có một cái j` đó,ngăn những hành động để biến những suy nghĩ thành sự thật,có lẽ do bản thân đã quá,phải gọi thế nào nhỉ,lãng mạn hóa những j`mah ngày đó sẽ mang lại,cái suy nghĩ đó,cái tấm màn vô hình chung đó,đã khiến chính bản thân,làm tổn thương nhỏ bạn hay cười của mình.sự vô tâm của bản thân hiện rõ trong câu nói đó"thảo thay bồ như thay áo"haha,đến h` vẫn luôn tự hỏi,bản thân mình vốn sẵn đã nhẫn tâm thế rồi hay sao.và có lẽ sẽ còn rất lâu để quên dc khuôn mặt nhỏ bạn lúc đó,rất lâu sẽ hết cảm giác day dứt mỗi khi nghĩ lại về chuyện này,và về câu nói của nhỏ bạn lúc đó.ko hờn trách bạn mình vô tâm,k trách vất cứ ai,câu nói tạo nên nỗi buồn,một trong những điều tạo nên suy nghĩ muôn dc bảo vệ cô bạn hồn nhiên hay cười,đầy tài năng này.rồi mọi thứ cứ tiếp diễn,chỉ có những suy nghĩ xa xôi để lại phía sau thay cho những bức mạnh vô tình và những mưu toan,mệt mỏi riêng của cuộc sống,thấy cái vế cuối dành cho cô bạn lớp 9 đã dc đảo ngược lại,dẫu lo toan,nỗi buồn vẫn hiển diện lên co bạn ấy,nhưng vẫn thấy cô bạn ấy,đủ mạnh mẽ,và ng để làm điều đó.haha có lẽ thật đơn giản khi nghĩ như cái câu vừa nãy,nó có vẻ,mưu tính những ý đồ riêng j` đó :)),nhưng có lẽ sẽ phù hợp với mình hơn sao.thảo sắp đi,có lẽ hơi buồn vì ngày hôm nay chia tay bạn bè cũ,lớp 9/1 chưa đủ để tạo cho thảo một ngày đáng nhớ,ko biết nói j`,ko biết trách cứ ai,chỉ thấy con ng ta lớn lên có nhiều thứ khiên hộ quên đi,cái j` mới là điều mình nên dành 24h một cách đúng nghĩa nhất :).tưởng chừng sẽ viết một entry than vãn cho nhựng j` còn lai56 của một 9.1 ngày nào.tưởng sẽ thở dài,sẽ trách cứ cho những hành động k cần thiết đó,nhưng có lẽ nên để một cái j` đó,cho con ng ta ngẫm lại,cho con ng` ta tự cảm nhận thân,cho chính mình,khi một lúc nào đó,đọc lại những dòng đã viết cho ngày hôm nay :).hi vọng bạn Tiến sẽ hoàn thành xuất sắc những điều con lại,hi vọng bạn thảo sẽ như vế sau đảo ngược của cô bản lớp 9 ngày nào,sẽ vẫn còn mãi nụ cười,màh ai cũng muốn ngắm nhìn mọi lúc.bay bình an,thành công,và hẹn sớm gặp lại ;)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét