Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

Lặng

Lòng buồn.
Ko hiểu sao,cứ mỗi lần gặp lại bạn bè,có một nỗi buồn bất chợt chiếm lấy suy nghĩ trong những khoảng lặng nhất thời…
Mỗi lần nghe sad angel lại một cảm xúc khác.tối qua là một cái j` đó thật tươi vui,một niềm hăng say bao trùm lấy bản thân.vực dậy cở thể trong đêm khuya mệt mỏi.và tối nay nghe sad angel.thấy thật buồn,dai dẳng,gặm nhấm lấy thơi gian choáng hết mọi khoảng không bằng những nốt nhạc trầm,biết trầm,biết buồn,màh vẫn cứ nghe,cứ chú ý khi nhạc hết thì ấn nút play,cứ thế,chìm đắm,gặm nhấm cái nỗi buồn k tên này.đứng như cái description gắn với đoạn nhạc,” Cuộc sống thật muôn màu, có những lúc buồn - vui, những lúc hạnh phúc - đau khổ, những lúc thật trầm lắng và cũng có những lúc thật sôi nổi,... Cũng như một bản nhạc, nó không thể trầm mãi, không th...ể bổng mãi, không thể nhanh mãi, cũng không thể chậm mãi, nó còn có những khoảng lặng...”.và bản thân,đang tự cảm nhận cái khoảng lặng đó,theo cách của riêng mình,tram buồn và dai dẳng…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét